Dùng tâm bình thường đối đãi là cảnh giới cao thượng

https://ift.tt/YmhHL5B

Đời người tụ hợp ly tán, phúc họa sớm tối thường khiến người ta đau khổ. Nhưng nếu có thể dùng tâm bình thường mà đối đãi với hết thảy sự tình nơi thế gian thì nhân sinh sẽ trở nên bình yên và thản đãng vô cùng.

Hoằng Nhất pháp sư tên tục là Lý Thúc Đồng, sinh ra trong một gia đình giàu có. Ông là nghệ thuật gia tài năng hơn người, là tài tử phong lưu. Ông am hiểu rất nhiều lĩnh vực như thư pháp, hội họa, âm nhạc, hí kịch, văn học. Ở nhiều lĩnh vực, ông đã khơi dòng khai sáng và làm rạng rỡ nền văn hóa Trung Hoa.

Nhưng đúng vào lúc nổi danh như mặt trời giữa ban trưa, đúng lúc hưởng vinh hoa phú quý, Lý Thúc Đồng lại vứt bỏ hết thảy những hưởng thụ nơi thế tục, cạo đầu làm tăng, tự lấy pháp danh là Hoằng Nhất. Xuất gia nhiều năm, nhưng chăn mền, quần áo của ông đều là đồ đã mua từ trước khi xuất gia. Phòng ông ở vô cùng mộc mạc, chỉ có một giường, một tủ và một chiếc bàn. Ông giữ giới rất nghiêm khắc, mỗi ngày đều ăn uống vô cùng đơn giản. Ông xem tiền như thứ không có giá trị, tùy đến tùy đi, không tích giữ tiền cho riêng mình. Ngoài một số môn đồ cũ, ông hiếm khi nhận đồ cúng từ các tín đồ khác.

Có một câu chuyện kể rằng, vào đầu thu năm 1925, pháp sư Hoằng Nhất vì tình hình chiến sự mà bị mắc kẹt ở chùa Thất Tháp, Ninh Ba. Một ngày, người bạn thân của ông là Hạ Cái Tôn đến thăm ông. Khi nhìn thấy pháp sư Hoằng Nhất ăn cơm chỉ với dưa muối thì không đành lòng, liền hỏi: “Món dưa muối này không quá mặn chứ?” Hoằng Nhất pháp sư đáp: “Mặn có hương vị của mặn”.

Sau khi ăn cơm xong, pháp sư lại rót một cốc nước sôi uống. Hạ Cái Tôn lại hỏi: “Không có trà sao? Sao có thể bình thản uống nước sôi được?” Hoằng Nhất pháp sư cười nói: “Nước sôi mặc dù nhạt, nhạt cũng có hương vị của nhạt.”

Chính vì có một bình thường tâm đối đãi với vinh hoa phú quý, có một bình thường tâm đối đãi với những điều đạt được trong đời, Hoằng Nhất pháp sư mới có thể đạt được cảnh giới không màng danh lợi, không ham hưởng thụ như vậy. Ngay cả ăn uống, ông cũng không chấp nhất vào hương vị của nó. Thuận theo tự nhiên, có gì ăn đấy là được. 

Cổ ngữ có câu: “Vân tại thanh thiên, thủy tại bình” (mây ở trời xanh, nước ở bình), đây không chỉ là câu kệ để dẫn dắt các thiền sư thời xưa mà nó còn là trí tuệ trong đối nhân xử thế. Đây cũng là một trạng thái đạm bạc mà cao xa, xuất phát từ sự hiểu biết rõ ràng về thực tại, theo đuổi sự tĩnh lặng và bình yên, là sự sáng suốt và bình thản sau khi đã nhìn thấu nhân thế, nghĩa là bảo trì một tâm bình thường không quan tâm hơn thua. Hoằng Nhất pháp sư chính là đã đạt đến cảnh giới ấy. 

Người có được tâm bình thường, khi đối đãi với hoàn cảnh xung quanh sẽ làm được “không vì vật chất mà vui vẻ, không vì bản thân mà bi thương”, đối đãi với mọi người xung quanh “không quan tâm hơn thua, đi hay ở là tùy duyên”, như thế nội tâm của họ cũng liền được yên bình.

Bởi vậy có thể thấy, lấy bình thường tâm đối đãi với hết thảy vinh nhục không phải người cam chịu nhu nhược, không phải sự trốn tránh tiêu cực bất đắc dĩ, cũng không phải không còn đê ý chút nào đến thế sự mà nó là sự thăng hoa của trí tuệ nhân sinh, là sự giác ngộ của sinh mệnh. Điều này đòi hỏi một người cần phải trải qua tu hành, cần phải trải qua ma luyện mới đạt được.

Trong sách “Thái căn đàm” viết rằng: Thường đặt thể xác và tinh thần của mình ở hoàn cảnh thanh nhàn (không ưu lo) thì tất cả vinh hoa phú quý và thành bại được mất đều không thể chi phối được ta. Nếu thường đặt thể xác và tinh thần của mình ở hoàn cảnh an tĩnh thì công danh lợi lộc và thị thị phi phi nơi nhân gian sẽ không thể che mờ và lừa gạt được ta.

Phàm lại mọi việc, nếu có thể dùng bình thường tâm để đối đãi, tĩnh như mây trên trời cao, nước ở trong bình thì cho dù không thể thay đổi được vận mệnh của bản thân cũng có thể điều chỉnh được tâm thái của mình đạt đến trạng thái tốt nhất, lĩnh ngộ được những đạo lý đúng đắn trong cuộc đời.

Trong “Đạo Đức Kinh” cũng giảng: “Sủng nhục nhược kinh, quý đại hoạn nhược thân. Ngô sở dĩ hữu đại hoạn giả, vi ngô hữu thân, cập ngô vô thân, ngô hữu hà hoạn?” ý nói, vinh hay nhục cũng làm người ta lo âu. Vinh là ở ngôi cao, nhục là ở địa vị thấp. Được cũng lo, mất cũng lo. Vì thế nên nói: Vinh nhục đều lo. Ta sở dĩ phải lo âu nhiều, chính vì ta có thân. Nếu không có thân, ta đâu có lo.

Chúng ta sinh ra trong cõi hồng trần đều bị những danh lợi tình nơi hồng trần vây khốn, đương nhiên đối với một người bình thường thì rất khó để vượt thoát ra ngoài được. Nhưng nếu một người có thể giữ được tâm bình thường thì liền sẽ làm được không quan tâm hơn thua, không lo cái được cái mất, như thế thì sẽ không có họa gì xảy đến.

Cổ ngữ có câu, xuân có trăm hoa đua nở, thu có trăng sáng, hạ có gió mát, đông có tuyết trắng, nếu trong tâm không có phiền lo thì đó là thời điểm tốt nhất nơi thế gian. Người ta nói, đời người như con đường một chiều, có phúc họa sớm tối, cho nên giữ được tâm bình thường để đối đãi với hết thảy “mặn nhạt” nơi thế gian mới là cảnh giới cao thượng.

Theo Vision Times tiếng Trung
An Hòa biên tập

Xem thêm:

The post Dùng tâm bình thường đối đãi là cảnh giới cao thượng appeared first on Trí Thức VN.


Originally posted here: https://ift.tt/i2mGWYI
Đăng nhận xét

Đăng nhận xét