Ba điều cần buông bỏ để tẩy tịnh nội tâm

https://ift.tt/8B9ACxl

Tâm con người giống như vật chứa đựng, thời gian lâu dần sẽ chất chứa nhiều thứ cần loại bỏ. Một người chỉ có định kỳ tẩy rửa, buông bỏ những ý nghĩ không nên có trong đầu, bỏ đi những cảm xúc hỗn loạn không tốt thì cuộc sống mới càng lúc càng thoải mái, nhẹ nhàng và tự tại.

Quá nhiều dục vọng đem đến 5 nguy hại to lớn

Bỏ đi những cảm xúc tiêu cực

Vương Dương Minh là nhà tư tưởng xuất sắc thời Minh, là người văn võ song toàn nhưng cuộc đời ông rất long đong lận đận. Ông từng thi trượt hai khóa thi hội nhưng không hề nản chí, cuối cùng ông đỗ tiến sĩ và bắt đầu ra làm quan. Dù ở chức nào ông cũng rất đắc lực, thanh liêm, khoan hòa chính trực cho nên người dưới thì tôn trọng nhưng những kẻ tiểu nhân thì ghen ghét. Ông từng bị đánh bốn chục trượng, bị giáng chức, bị xử đi đày, bị bắt vào tù và bị vu cho tội mưu phản. Có thể nói, cuộc đời Vương Dương Minh đã nhận hết mọi hình phạt, sự giày vò tra tấn và oan ức. Nhưng Vương Dương Minh không buồn bực, không oán trách mà luôn giữ cho mình một tâm thái lạc quan, tích cực. Ông cho rằng, một người luôn luôn cần phải loại bỏ những cảm xúc xấu thì mới có thể tỉnh táo và tập trung vào hiện tại. 

Vì có tài cầm quân xuất chúng, Vương Dương Minh nhiều lần được triều đình chiêu mộ truy bắt trộm cướp, lập được nhiều công lớn trong các trận chiến. Lão Tử giảng: “Binh giả, hung khí dã, thánh nhân bất đắc dĩ nhi dụng chi”, ý nói binh đao hung khí là vật bất tường, bậc thánh nhân bất đắc dĩ mới dùng đến. Vương Dương Minh chính là người như vậy. Trên chiến trường, nhìn thấy không ít người bỏ mạng, trong lòng ông không phải là không thấy xót xa, tồi tệ nhưng theo ông hối hận, chán nản thì không có ý nghĩa. Ông cho rằng chỉ có bình định phản loạn mới có thể khiến cho nhiều người không bị thương tổn.

Học trò của Vương Dương Minh từng hỏi ông làm thế nào để loại bỏ được những cỏ dại (tạp niệm) trong tâm. Vương Dương Minh đáp: “Cỏ dại có hại thì đương nhiên cần phải dọn sạch, nhưng nếu thỉnh thoảng chưa dọn sạch được thì cũng đừng nên bận tâm đến nó, bởi vì ngươi càng để tâm đến nó thì tâm càng loạn. Khi ngươi để tâm càng nhiều đến những cây cỏ dại chưa được dọn sạch kia thì trong tâm của ngươi cỏ dại sẽ mọc thành bụi”.

Đời người luôn có những điều không được như ý. Cảm xúc tồi tệ, tiêu cực, mỗi người đều có, nhưng người hiểu được rằng cần kịp thời loại bỏ những cảm xúc ấy thì không phải nhiều. Người như vậy sẽ luôn bị cảm xúc tồi tệ khống chế và sống một cuộc sống ưu tư, lo lắng.

Bỏ đi những thiên kiến

Vương Dương Minh nói rằng thiên hạ thường vô tâm với mọi vật bên ngoài. Nhưng vạn sự vạn vật lại đều là do chính từ nội tâm con người mà phản ánh ra. Trong cuốn “Truyện tập lục”, Vương Dương Minh ghi lại một câu chuyện, kể rằng: Lúc Vương Dương Minh đến Nam Trấn, một học trò của ông chỉ vào cây hoa mọc trên vách đá và hỏi: “Người trong thiên hạ không muốn dung chứa những thứ bên ngoài, cây hoa này có thể ở trong núi sâu mà khai nở rực rỡ, nó với nhân tâm của chúng ta có gì liên quan với nhau?”

Vương Dương Minh đáp rằng: “Lúc ngươi chưa nhìn thấy cây hoa này thì hoa này cùng với tâm tư là thuộc về cùng một khoảng tĩnh lặng. Đến khi ngươi nhìn thấy cây hoa này thì màu sắc của hoa được hiển lộ rõ ràng, như thế chính là trong tâm ngươi đã dung chứa nó rồi”.

Tô Thức và Phật Ấn cùng nhau tu thiền, ông hỏi Phật Ấn rằng, ngài thấy tôi như thế nào? Phật Ấn nói thấy Tô Thức ngồi giống như một vị Phật. Tô Thức lại nói Phật Ấn giống như một đống phân bò. Sau đó Tô Thức rất vui vẻ rời đi, về đến nhà ông đem sự tình nói cho em gái của mình nghe. Em gái Tô Thức bật cười và nói ông đã thua rồi.

Chính là trong lòng Phật Ấn có Phật, nên trong mắt ông nhìn vạn vật đều là Phật, Tô Thức trong lòng không tĩnh thì trong mắt sẽ không thuần khiết.

Vạn sự vạn vật đều là sự chiếu xạ từ trong tâm con người mà ra, đó cũng chính là “tướng do tâm sinh”. Trong tâm của một người dung chứa cái gì thì thứ mà người ấy nhìn thấy sẽ là cái đó. Một người có nội tâm điềm tĩnh, vứt bỏ những thiên kiến trong nội tâm, tin tưởng vào những điều đẹp đẽ ở thế gian thì hết thảy những điều người ấy nhìn thấy tự nhiên sẽ là những điều tốt đẹp.

Bỏ đi những tham dục

Cổ ngữ nói: “Nhân chi sơ tính bản thiện”, con người bản tính là lương thiện, nhưng lớn dần lên thì nội tâm bị thế tục lây nhiễm, bị ham muốn hưởng thụ vật chất che lấp mà dần dần trở nên tham lam giả dối. Vậy nên, tu hành chính là giảm trừ đi tham dục của nội tâm, làm cho lương tri thức tỉnh trở lại.

Vương Dương Minh nói: “Người thế hệ chúng tôi dụng công chỉ cầu ngày một giảm đi, không cầu ngày một tăng lên. Giảm được một phần tham dục chính là đắc được một phần thiên lý, nhẹ nhàng thoải mái biết bao, giản dị biết bao!”

Công phu tu hành cả đời người là ở giảm chứ không phải tăng, giảm chính là giảm đi sự che khuất của ham muốn vật chất, giảm ham muốn của con người, khôi phục là bản chất lương thiện của con người.

Trong “Đạo Đức kinh” viết rằng, ngũ sắc khiến người ta mù mắt, ngũ âm khiến người ta điếc tai, ngũ vị khiến người ta tê lưỡi, rong ruổi đi săn khiến tâm người ta phát cuồng, của cải khó được khiến người ta tai hại. Một người muốn càng nhiều, tính kế càng nhiều thì thể xác và tinh thần đều không được bình an, chỉ có thể suốt ngày sống trong lo lắng phiền muộn.

Người mà luôn theo đuổi vật ngoại thân, luôn lo được lo mất thì cuối cùng sẽ đánh mất nội tâm bình an, trở thành tù nhân của ham muốn dục vọng. Người như vậy chính là đang bỏ gốc lấy ngọn, cái được không thể bù nổi cho cái mất.

Theo Vision Times tiếng Trung
An Hòa biên tập

Xem thêm:

The post Ba điều cần buông bỏ để tẩy tịnh nội tâm appeared first on Trí Thức VN.


Originally posted here: https://ift.tt/39XaUwB
Đăng nhận xét

Đăng nhận xét