Người có thể thắng mà không cần thắng mới thực sự là cao nhân

https://ift.tt/3sXGWFO Trong cõi nhân sinh này, đôi khi người thắng chưa hẳn đã là trí tuệ, người thua cũng chưa hẳn đã là tầm thường, kém ...

https://ift.tt/3sXGWFO

Trong cõi nhân sinh này, đôi khi người thắng chưa hẳn đã là trí tuệ, người thua cũng chưa hẳn đã là tầm thường, kém cỏi. Nước trong quá thì không có cá. Đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết, đời người hà tất việc gì cũng phải nghiêm túc? Làm người “ngốc” tất có nhân duyên, làm việc “ngốc” ắt có cơ duyên.

Người có thể thắng mà không cần thắng mới thực sự là cao nhân
(Tranh minh họa: Vision Times tiếng Trung)

Vào những năm cuối triều Thanh, Tả Tông Đường là người có tài năng kiệt xuất và gan dạ hơn người. Theo sử sách ghi chép, Tả Tông Đường là người thông minh thiên bẩm. Thời thanh niên, ông có tài nhưng không gặp thời, mãi đến tuổi trung niên mới được bạn bè tiến cử làm quan. Về sau này Tả Tông Đường thể hiện tài năng quân sự tuyệt vời trong nhiều trận chiến.

Tả Tông Đường rất thích chơi cờ vây, hơn nữa còn là một cao thủ. Kỳ thực không mấy ai là đối thủ của ông. Trong những câu chuyện kể về thú chơi cờ vây của Tả Tông Đường, người ta còn lưu lại một câu chuyện mang tên “Thiên hạ đệ nhất kỳ thủ”.

Có một lần Tả Tông Đường dẫn quân xuất chinh. Trên đường đi, ông nhìn thấy có một ngôi nhà tranh, bên trên treo một tấm biển “Thiên hạ đệ nhất kỳ thủ”. Tả Tông Đường rất không phục liền tiến vào nhà tranh, đòi đấu với chủ nhân của ngôi nhà ba ván cờ vây liền.

Kết quả, chơi cả ba ván cờ vây, người chủ nhân này đều bị thua. Tả Tông Đường hưng phấn dạt dào, cười lớn nói: “Ông có thể hạ tấm biển này xuống được rồi!” Nói xong, Tả Tông Đường tràn đầy tự tin, vui vẻ dẫn quân đi tiếp.

Không lâu sau khi Tả Tông Đường quay trở lại con đường ấy để về triều, đi ngang qua ngôi nhà kia, ông ngạc nhiên vì thấy tấm biển “Thiên hạ đệ nhất kỳ thủ” vẫn không bị chủ nhân dỡ xuống. Tả Tông Đường có chút suy nghĩ rồi bước vào trong nhà và lại đấu với chủ nhân của ngôi nhà ba ván cờ nữa.

Kết quả, lần này, chơi cả ba ván cờ Tả Tông Đường đều bị thua.

Tả Tông Đường rất kinh ngạc liền hỏi vị chủ nhân xem nguyên nhân là vì sao?

Người chủ nhân của ngôi nhà chậm rãi đáp: “Thưa ngài, lần trước trên thân ngài còn mang trọng trách lớn, phải dẫn binh đi đánh giặc. Tôi đương nhiên không thể làm giảm nhuệ khí của ngài được. Hôm nay, ngài đã thắng lợi trở về, tôi đương nhiên có thể chơi hết sức mình, không nhân nhượng, việc đáng làm thì phải làm thôi!”

Tả Tông Đường nghe xong những lời này liền bừng tỉnh đại ngộ, hơi chút xấu hổ, trong lòng bội phục người chủ nhà này. Tả Tông Đường liền nói: “Ngài không hổ danh là thiên hạ đệ nhất kỳ thủ!”

Trong bất kỳ một lĩnh vực nào đều có những người đạt được thành tựu xuất chúng. Nhưng những người xuất chúng hơn cả thông thường đều có hàm dưỡng rất cao. Họ chẳng những có kỹ nghệ cao siêu mà khí độ cũng vượt quá người thường. Cũng chính là vì lòng dạ rộng rãi của họ nên họ mới có thể đạt được thành tựu to lớn như vậy.

Người có mỹ đức, biết dũng cảm buông bỏ và vượt qua, có thể tiến có thể lui, nên mới ở trong hoàn cảnh hỗn tạp mà bảo trì được ý nghĩ thanh tỉnh, mới có thể nhẫn lúc nguy nan, mới có thể bình tĩnh tìm được hướng giải quyết.

Nhìn không hẳn đã là nhìn thấy. Nhìn thấy không hẳn đã là nhìn thấy rõ. Nhìn thấy rõ không hẳn đã là nhìn thấy hiểu. Nhìn thấy hiểu không hẳn đã là nhìn thấu. Nhìn thấu không hẳn đã là thông suốt không trở ngại. Người ta nói: “Tai thực sự thính là tai có thể nghe được tiếng lòng, mắt thực sự sáng là mắt có thể nhìn thấu tâm linh.” Cao nhân thực sự trên thế gian chính là người hiểu được những lúc có thể thắng mà không cần phải thắng, có tấm lòng khiêm nhường trước người khác, có thể hiểu ý nguyện lòng người.

Theo Vision Times tiếng Trung
An Hòa biên tập

Xem thêm:

Mời xem video:

The post Người có thể thắng mà không cần thắng mới thực sự là cao nhân appeared first on Trí Thức VN.


Originally posted here: https://ift.tt/2ZPMebV

Có thể bạn sẽ thích

Có 0 nhận xét Đăng nhận xét