Người xưa mặc y phục tuyệt đối không để lộ cơ thể

https://ift.tt/3c8DK3t Cổ nhân nhấn mạnh ý nghĩa của việc mặc trang phục là để không bị lộ thân thể. Vì thế, vô luận là trang phục của nam ...

https://ift.tt/3c8DK3t

Cổ nhân nhấn mạnh ý nghĩa của việc mặc trang phục là để không bị lộ thân thể. Vì thế, vô luận là trang phục của nam hay nữ đều vừa dài vừa rộng, không quá mỏng. Trong “Lễ ký” còn nhấn mạnh việc nữ nhân đi ra khỏi nhà phải dùng khăn che mặt lại. Việc mặc y phục để lộ cơ thể thời ấy không chỉ bị xem là khinh nhờn bản thân mà còn là cử chỉ không có lễ tiết, cũng chính là không tôn trọng đối phương. 

mỹ nhân

Thời xưa, cho dù là ngày hè nóng bức cũng không được mặc loại trang phục hở thân thể, chỉ lộ một chút da thịt cũng bị cấm chỉ. Ai vi phạm quy chế này sẽ mang tội bất kính. Năm Nguyên Sóc thứ 3 thời Tây Hán, Vũ An Hầu Điền Điềm vì mặc áo ngắn vào triều mà bị xử tội bất kính. Triều nhà Thanh quy định, phàm quan viên vào triều yết kiến Hoàng đế, ngay cả mùa hè nóng bức cũng không được mặc trang phục làm bằng tơ và gai. Bởi vì loại vải này nhẹ và mỏng, có thể làm lộ cơ thể.

Nếu như không mặc y phục, thì đó còn là sự sỉ nhục đối phương không gì lớn bằng. Trong “Tam quốc diễn nghĩa” hồi thứ 23, để làm nhục Nễ Hành trước mặt đông người, Tào Tháo đã sai Nễ Hành lên điện đánh trống cho mọi người thưởng thức. Nễ Hành đã “ăn miếng trả miếng”, ngay ở trước mặt Tào Tháo mà cởi bỏ y phục để làm nhục lại. Tào Tháo tức giận vỗ án thét to: “Miếu đường chi thượng, hà thái vô lễ! (Nơi miếu đường sao dám vô lễ như thế!). Vào thời ấy, việc mặc áo ngắn vào triều đã là mang tội bất kính huống hồ là để trần như Nễ Hành, chẳng trách Tào Tháo đã nổi trận lôi đình.

Trong “Đệ Tử Quy” viết: “Quan tất chính, nữu tất kết, miệt dữ lí, câu khẩn thiết” (Mũ phải ngay, cúc phải gài, tất và giày, mang chỉnh tề). Chỉnh tề và sạch sẽ là yêu cầu căn bản nhất của lễ nghi ăn mặc. Việc ăn mặc không chỉ không được lộ cơ thể mà còn phải chỉnh tề, không tùy tiện.

Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dận nhà Bắc Tống, có một lần vào chiều tối đã cho mời Hàn lâm học sĩ Đào Cốc vào cung bàn việc. Khi Đào Cốc vào cung, nhìn thấy Tống Thái Tổ chỉ mặc trang phục đi ngủ nên ông cứ mấy lần tiến vào rồi lại lui ra. Quân hầu thì giục gấp nhưng cuối cùng Đào Cốc quyết định không vào. Tống Thái Tổ phát hiện được sự tình ấy, đã lập tức sai người mang áo bào đến. Đào Cốc đợi Tống Thái Tổ mặc xong bào phục rồi mới tiến vào.

Sở dĩ Đào Cốc chần chừ là do ông ta tuân thủ nghiêm ngặt lễ phép quân thần, cũng là để Tống Thái Tổ không đánh mất phong độ dung nghi, tránh những tình huống bối rối xấu hổ khi quân thần gặp nhau. Hoàng đến ăn mặc chỉnh tề tiếp kiến quan viên cũng là để thể hiện sự kính trọng đối với bề tôi. Trong cuốn “Ngọc Đường tùng ngữ” viết rằng: Vào khoảng niên hiệu Thiên Thuận triều nhà Minh, Tiết Tuyên vào triều, vua Anh Tông đang “mũ nhỏ áo ngắn, nghe tiên sinh tới tấu sự, vội đi thay áo dài” để biểu thị sự kính trọng.

Các sĩ đại phu khi giao tiếp, lại càng phải chú trọng cách ăn mặc để giữ phong độ cho mình, tránh thất lễ. Trong cuốn “Ân Phúc đường bút ký, quyển hạ” viết rằng: Anh Hoà đời Thanh xuất thân từ gia đình hàn lâm. Một lần, ông vào bái yết vị tiền bối Hàn lâm viện là Đậu Đông Cao. Lúc bấy giờ đang là giữa mùa hè nóng nực. Hai người ngồi trong sảnh đường trò chuyện từ sáng sớm, nhưng vẫn giữ “áo quần chỉnh tề ngồi ngay ngắn cả 2, 3 tiếng đồng hồ”. Không ai trong họ cởi áo mặc dù mồ hôi tuôn như mưa. Mãi đến trưa, Anh Hoà mới cáo lui ra về.

Từ thời Tây Hán về sau, chế độ y phục càng được hoàn thiện hơn. Y phục của các cấp quan lại và thứ dân khác biệt rõ rệt từ kiểu dáng, màu sắc, hoa văn. Nhìn vào người ta có thể đoán biết được, không thể nhầm lẫn. Ví như, long bào và màu vàng là phục sức chuyên dụng của hoàng thất, người khác tuyệt đối không được dùng. Nếu vi phạm sẽ bị coi là đại nghịch bất đạo. Trong “Minh sử” ghi rằng: “Quan nhất phẩm tới quan tứ phẩm dùng áo bào màu đỏ, quan ngũ phẩm tới quan thất phẩm dùng áo bào màu xanh, quan bát phẩm cửu phẩm dùng áo bào màu xanh lá cây. Dân thường cấm được dùng y phục mà đỏ thẩm và màu xanh, để tránh bị nhầm lẫn với quan viên”.

Vào thời cổ, khi người thân qua đời phải mặc tang phục. Loại trang phục này được gọi là “xuyên hiếu”. Nếu quan hệ với người mất càng gần gũi thì thời gian mặc xuyên hiếu càng dài. Nếu cha mẹ mất thì thời gian để tang là 3 năm. Trong thời gian mặc tang phục, khi gặp người có địa vị thân phận cao quý thì phải cởi bỏ áo tang. Trong thời kỳ mặc tang phục không được tham dự yến tiệc chúc tụng. Người ngoài khi đi phúng điếu người mất thì phải mặc áo trắng, tránh mặc những y phục có màu sắc rực rỡ loè loẹt, lộ thân thể.

Theo Vision Time tiếng Trung
An Hòa biên tập

Xem thêm:

The post Người xưa mặc y phục tuyệt đối không để lộ cơ thể appeared first on Trí Thức VN.


Originally posted here: https://ift.tt/3tHUUKX

Có thể bạn sẽ thích

Có 0 nhận xét Đăng nhận xét